Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Chuyện về hành trình đoạn tuyệt ma túy đẫm nước mắt của một doanh được chia sẻ nhân.

Dân họ báo chính quyền

Chuyện về hành trình đoạn tuyệt ma túy đẫm nước mắt của một doanh nhân

Lần 3, tôi được gia đình đưa lên một trọng điểm cai nghiện ở Hòa Bình. Cuộc sống thì đẹp quá mà nỗi đau thì nhiều. Tôi quyết định đi mua thuốc về trẫm mình. Những ngày ở quê, tôi dậy sớm từ 4 giờ sáng để lên vùng Phú Xuyên (Hà Nội) vật vờ, trộm xe đạp.

Cho đến tận 4, 5 tháng sau trong những cơn mơ tôi vẫn nghe thấy tiếng vịt kêu inh tai mà tiếc rẻ. Mỗi lần tỉnh táo, nghĩ về hình ảnh mẹ khóc, hình ảnh cha tôi, và hình ảnh người cậu đã hy sinh quên mình vì đất nước thì khát vọng hoàn lương trong tôi lại trỗi dậy.

Có những lúc quẫn bách vì đói thuốc, hết tiền tôi từng đi trộm cắp, cướp giật,… chẳng từ thủ đoạn nào. Nhiều khi ú ớ, mê man đến hoảng loạn. Mẹ hỏi, tôi nói hỏng. Họ cần cái nhìn cảm tình, sự thông cảm, bao dung của cả cộng đồng đến nhường nào. Tôi như con thiêu thân biết chết mà vẫn cố lao vào.

Tôi chìm đắm trong làn khói trắng đến u mê, mụ mị. Lần trước nhất, tôi có ý định cai nghiện. Tôi điêu đứng, tiều tụy và điên đảo như một cái xác không hồn. Nhìn cách trò chuyện vồn vã, phong thái đạo mạo của Lê Trung Tuấn không ngờ đâu rằng, người đàn ông ấy đã từng một thời kiệt quệ vì ma túy.

Trong một lần đi mua xe máy của một ông chủ đầm vịt, khát vọng làm giàu nơi tôi lại bùng lên dữ dội. Lập nghiệp sau lần trẫm mình không thành  Trên chuyến tàu về quê, tôi gặp một người nữ giới tên Hương và hôn phối với người phụ nữ ấy ít lâu sau.

Đàn vịt của tôi rỉa lúa của bà con đến thảm hại. Tỉnh dậy, cán bộ trại đứng vây quanh tôi. Người ta nhìn tôi với ánh mắt vô cảm, rẻ rúng thậm chí cả nguyền rủa đến ác độc: thứ này chỉ chết chứ sống làm gì. Mọi của cải trong nhà tuồng như được bán sạch để lo lắng, điều trị cho tôi. Tuổi trẻ lắm bồng bột, cái thể diện hão của một cậu ấm công tử càng khiến tôi lún sâu vào tội lỗi.

Sự ức chế bấy lâu nay bị dồn nén một lần nữa lại bắt tôi phải tìm về ma túy. Tôi tỉnh dậy và khao khát sống đến nhường nào.

Tôi vẫn nhớ mãi một giấc mơ giàn giụa nước mắt. Run rủi thế nào, lần ấy tôi không chết. Hôm nào có mối mua xe ở tỉnh xa, tôi hơ hải đi từ sáng sớm đến tận đêm khuya mới về.

000 đồng tiền công sửa. Các bạn ngồi chật kín. Sau một năm, số tiền tích góp được tôi mua một căn nhà nhỏ ở huyện Bình Chánh. Chân dung một Lê Trung Tuấn đầy nghị lực     Đào hết con kênh chữ U để cai nghiện  Lê Trung Tuấn (SN 1977) sinh ra trong một gia đình gia giáo ở thị trấn Hòa Mạc thuộc huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam.

“Thông qua cuốn sách, Lê Trung Tuấn muốn dùng chính quãng đời đớn đau, rớm máu và nước mắt của mình để báo động những ai đó đang có ý định hủy hoại mình trong cái chết trắng. Ngày ấy, ngôi nhà tôi ở được bao bọc bởi cánh đồng và một con kênh hình chữ U, cơ man này cá. Tôi giã từ quê hương vào Sài Gòn dong duổi theo nghề buôn xe máy cũ.

Phần Người trong tôi lúc ấy trỗi dậy thắng lợi cái ác. Tôi trở về quê hương vào sáng hôm mai sau. Những đồng tiền kiếm được ngày trước tiên làm tôi say mê quên ăn, quên ngủ.

Tôi từng mang trong mình ý định vượt biên đến 2 lần nhưng bất thành, lại trở về với thân xác tàn tạ, với những cơn vật thuốc điên cuồng mà không xu dính túi.

Chúng tôi chia tay vì sức chịu đựng của con người là có giới hạn. Bất giác tôi vứt dao.

Cuốn tự truyện là một hoài niệm trầm lặng, tử tế nó hoàn toàn không nhằm mục đích đề cao cá nhân, quảng bá thân phận hay mang tính vụ lợi.

Lần chung cục tôi nung nấu quyết tâm cai nghiện, chỉ có cách lao động và làm giàu.

Tôi hùng hục xúc đất, đào kênh như chưa bao giờ được lao động.

Bạn bè càng khích bác, tôi càng có động lực để mắc vào ma túy nhiều hơn. Tôi khởi nghiệp bằng 650 nghìn đồng trong túi. Cô bé hoảng loạn chạy giật lùi, nhìn tôi ngơ ngác. Tình hình tạm ổn 2 tháng, đến chơi một nhà láng giềng tôi vô tình nghe được tiếng người thân họ nói với nhau: “Đấy, nó lại sang kìa, cất cái điều khiển tivi đi kẻo mất”.

Trong một chiều cuối tuần bận rộn, anh vẫn xếp đặt để gặp tôi một lần. Mãi sau này, khi đã cai nghiện được thành công tôi mới tan vỡ ra một điều: những con nghiện ma túy không phải cứ quăng cho họ một vài viên thuốc là họ sống. Học xong cấp 2 trường làng, Tuấn ra thành phố để theo học phổ biến.

Tôi tự khát vọng làm giàu từ đàn vịt. Bố là bộ đội nghỉ hưu, mẹ làm thầy thuốc khoa sản ở bệnh viện huyện. Dựa lưng vào bờ tường tôi ngồi ôm mặt khóc. Tôi cầm hết số tiền ấy mang đi mua ma túy và nhét đặc vào ống xi - lanh. Cậu bảo, tôi không được chết, trách nhiệm của tôi là phải sống, sống thay cả phần của cậu và những người đã ngã xuống vì độc lập nước nhà.

Tôi tiếp tục bỏ nhà, lang thang trên tỉnh thành. Trong chốc lát ấy, ánh mắt cô bé nhìn tôi như van lơn rồi vô vọng. Anh cũng là một nhà ngoại cảm có tăm tiếng, tham gia tầng được nhiều phần mộ liệt sĩ, được Bộ LĐTB & XH tặng bằng khen

Chuyện về hành trình đoạn tuyệt ma túy đẫm nước mắt của một doanh nhân

Thuận lợi trong kinh dinh khiến tôi lên như diều gặp gió. Trong cơn vật vã, tôi giật tung mọi thứ, đôi chân trần loảng xoảng lê đoạn xích dài 10m diễu khắp phố huyện.

Tôi ngụp lặn với đủ ngón nghề cặn bã của xã hội chỉ với mục đích kiếm tiền phục vụ cơn đói thuốc. Đó là đêm chung cục ở trung tâm cai nghiện.

Nhưng cũng chính những năm tháng đặt chân vào giảng đường, thế cuộc Tuấn bắt đầu bước sang một ngã rẽ mới.

Ước mong về một cuộc sống đủ đầy, không ma túy với tôi sao mà gần đến thế. Không giam mình cũng không xích chân tôi tìm cho mình một cách khác.

Thế rồi không hiểu sao, khi cơn nghiện lên tuốt như bất nghĩa. Tôi mua lại đàn vịt 5000 con với ý nghĩ vô tư sẽ nuôi ắt ở mẫu ruộng 50 ha sau nhà. Với ý nghĩ giản đơn tôi sẽ lao động, sẽ đổ mồ hôi để mau quên đi những đớn đau đang xâu xé trong thân. Hương đi từ ngày ấy đến giờ. Tôi chẳng dám hình dung.

Tốt nghiệp trường THPT Quang Trung (Hà Đông) Tuấn trúng tuyển vào Trường Cao đẳng Quản trị kinh doanh trong sự kỳ vọng, tự hào của cả dòng họ. Chẳng bao giờ tôi quên được hình ảnh của tôi những ngày ấy. Lần thứ 2 cai nghiện.

Bác mẹ tôi ở quê biết chuyện. Nhưng rồi, 3 tháng sau khi đang đứng ngoài kênh, nhìn lại công trình mình vừa hoàn tất thì nhóm bạn nghiện lại đi qua và lôi kéo. Ngày đó nếu tôi cố tình vung dao thì cuộc thế tôi rất có thể sẽ bước sang một ngã rẽ khác. Vẹn vẻn giấc ngủ chỉ còn 2, 3 tiếng. Cả gia đình tôi điêu đứng.

Lê Trung Tuấn: một cuộc đời không bịa được, bởi vậy ở cuốn tự truyện sờ soạng thật đến trần trụi. Từ một thanh niên sức dài, vai rộng tôi sa sút đến thảm thương. 5 năm ở trọng tâm cai nghiện, đêm nào tôi cũng ám ảnh những giấc mơ đấu tranh với ma túy như thế. Ý định này chẳng được bao lâu thì bị phá tan như bong bóng xà phòng.

Tôi hét đến khản giọng, gào lên như một người điên dại: “Mẹ ơi! Mẹ cứu con, con không muốn chết”. Cho đến tận hiện thời, tôi vẫn còn nhớ lời của cô Xuân quan toà: “Làm công việc này 18 năm nay nhưng chưa bao giờ tôi phải chứng kiến một cuộc chia ly nhẹ nhàng, day dứt đến thế”. Tuấn kể: “Theo đám bạn cùng trường, tôi tham gia vào các trò mua vui thế rồi mất kiểm soát mà nghiện ma túy.

Năm 1995 tôi bỏ học cao đẳng. Tôi cắt nát dây chiếc điện thoại bàn. Cầm điện thoại về, tôi xin mẹ 1. Bố nhìn thành quả của tôi ứa nước mắt, gượng cười cổ vũ: “Ông Tuấn đào hào chiến đấu cũng nên”. Thời gian đầu tôi giam mình trong phòng kín, xích hai chân vào một mảng bê tông được chôn chặt.

Một dòng nhiệt huyết ran chảy khắp thân thể. Cho đến hiện, tôi đã có cả một cơ ngơi, làm chủ toạ tập đoàn một doanh nghiệp lớn và điều đặc biệt: tôi cai nghiện thành công”. Người ta không hài lòng ở cạnh tôi được mãi - một con nghiện rũ xác, quằn quại thậm chí có thể liều mình vì ma túy, vứt bỏ gia đình. Bạn nghiện lôi tôi đi, vật ngửa tôi xuống nền nhà và ra công tiêm vào tay tôi chất kích thích.

Cho đến tận hiện giờ khi nghĩ lại, chẳng thể nào tôi có thể hình dung nổi trong những phút chốc khốc liệt tranh đấu với ma túy mình lại bạo tàn đến vậy.

500. Tôi lại thả vịt ra con sông lớn cho nó ăn giun, cỏ lác. Trong cơn mê sảng, tôi mơ thấy cậu tôi, mơ thấy cả tiếng kinh gõ mõ vang lên ở một miền xa thẳm. Tư Linh     Sau rất nhiều kiên tâm, rứa bây chừ Lê Trung Tuấn đang là chủ toạ HĐQT Công ty cổ phần Về nguồn. Những lần cai nghiện sau, mỗi lần thèm thuốc tôi cứ lấy kim tiêm đâm nát cánh tay đến be bét máu. Hình ảnh của Lê Trung Tuấn (áo đỏ) trong một lần dự tìm mộ liệt sĩ 5 năm kể từ khi tôi dính nghiện mẹ chưa bao giờ được ngẩng mặt nhìn bà con, láng giềng, gia đình tôi lầm lũi trong sự hổ thẹn, tủi thân chỉ vì tôi.

Mỗi trang viết tác giả đều cắt xẻo thịt da, gân tủy của mình để ướp vào đó…”. Để kiếm ra tiền mua thuốc tôi lao vào đủ các nghề: từ ăn cắp, cướp giật đến cả bảo kê sới bạc, quán cà phê… Một buổi sáng mùa hè, tôi từng gí dao vào cổ một cháu bé lớp 4 trước cửa trường Tiểu học Tô Hoàng (29 Đại Cồ Việt, Hai Bà Trưng, Hà Nội) chỉ để cướp sợi dây chuyền bạc.

Vịt nhiều, theo dòng nước mà xuống tận mạn Thái Bình, Nam Định… mất gần hết. Ông bà suy sụp hoàn toàn. Chiều hôm ấy, chúng tôi còn chở nhau đi chơi, ăn với nhau một bát phở ở phố huyện. Tôi bắt đầu đi buôn xe máy cũ. Lần 2, tôi thất bại. 13 năm qua, tôi vẫn đau đáu một nỗi niềm tìm được cô bé của sáng mùa hè ấy nhưng rồi vô vọng. Và thế là, câu chuyện thế cục tôi với ma túy lại trở về với con số O tròn trịa.

Không phải vì tôi nghèo mà vì tôi tiếp tục tái nghiện. Chén rượu vào, lời khích bác đến, tôi mất hết kiểm soát. Lê Trung Tuấn đang trong thời kì hoàn thành cuốn tự truyện mang tên: “Nẻo về”, dự định sẽ xuất bản vào cuối tháng 9/2013.

Chỉ đến khi ra đường thấy người ta kháo nhau dân yên bình mấy ngày vừa qua uống rượu thịt vịt miễn phí, tôi mới ngớ người đếm vịt. Thế nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng trôi qua đến nhanh chóng. Một thân xác tiều tụy núp sau chiếc áo phông rộng thùng thình, rồi thất thểu lê lết khắp phố huyện như một kẻ tội đồ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét