Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Lời thương tình lạ lẫm của con người.

Bận rộn là vậy nhưng lúc nào cũng thấy anh thong dong

Lời yêu thương của con người

Còn cái nghiệp của tôi là thơ văn. Từ người trí thức cho đến giới bình dân trong và ngoài nước. Chuyên. Âm thanh và ánh sáng đèn màu. Hàng ngàn bệnh nhân được anh điều trị bằng đôi tay của một thầy thuốc và trái tim của một nghệ sĩ. "Chia tay nguồn cơn". Thêm 5 năm "thử thách" nữa trôi qua. Vẻ trầm tư nhiều lúc trông anh giống như là một triết gia hơn là con người của những giai điệu.

Tốt nghiệp vài năm sau đó. Nếu không ai hỏi. 3 tháng ngắm nhìn rừng cao su còi cọc. Với anh như vậy cũng đã là trót.

Tham gia đoàn có nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện. Soạn thảo văn bản và mỏng. "Như khúc tình khúc". Hồi mới ra trường tôi cũng đã từng làm tại một trạm y tế như anh. Khi toan được đề bạt lên "hàng xếp" của tờ Báo nữ giới đô thị anh lại bỏ cái nghề đã nuôi anh qua khúc ngoặt của cuộc đời. Rồi anh luyện tập viết báo. Là trưởng khoa của Bệnh viện Răng Hàm Mặt Trung ương TPHCM.

Là sinh viên khóa cuối của Đại học Y khoa Sài Gòn trước năm 1975. Vác báo và phân phối báo. Ít nói. Nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện còn là tác giả của những ca khúc viết về tuổi xanh và tình yêu như "Này ý trung nhân nhỏ xinh". Bác sĩ trẻ Nguyễn Ngọc Thiện năm nào nay đã trở thành thầy thuốc ưu tú.

Đi với đoàn. Nhờ đó mà đeo đuổi được niềm mê say nghệ thuật riêng của mỗi người. Thầy thuốc Nguyễn Ngọc Thiện mới được làm mướn việc chuyên môn chính của một thầy thuốc.

Trong những ngày đi thực tại. Để sống. Nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện (bên phải) và tác giả viếng mộ lương y Hải Thượng Lãn Ông. Tĩnh tại như một triết gia. Nhờ có bản lĩnh. Xếp báo. Thừa. Thoát ra khỏi lằn ranh nghề y và các giới hạn địa lý. Khắc khoải và vắng lặng. Tôi nhận ra anh là người. Công việc không đủ cho một y tá làm. Quay lại với cái nghề mà anh đã trót bỏ nó mà đi.

Vậy là bỏ nghề. Nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện sinh năm 1951. Tôi mới biết anh đang "ngồi" ghế Tổng biên tập của tạp chí này.

Trong một chuyến đi thực tế sáng tác do Báo Công an TP HCM tổ chức. Năm 1984. Đường nghề đi đến đoạn sau của thế cuộc. Về lại Sài Gòn anh kiếm cơm bằng nghề. Mai Hữu Phước. Nhận quyết định. Anh cũng rất thích hướng ống kính của mình vào phong cảnh thiên nhiên. Không một chút tất tưởi.

Nghề y là để kiếm cơm. Nếu nghề y đóng khung anh trong bệnh viện thì "đường nghiệp" lại dẫn dắt anh đi khắp bốn phương trời. Một hôm được tin tùng san Sóng Nhạc TP HCM giới thiệu bài hát phổ thơ của tôi.

Có nhẽ nhạc đã nói thay lời. Thầy thuốc trẻ Nguyễn Ngọc Thiện mang niềm hăm hở của tuổi trẻ và trái tim rộn ràng những giai điệu cuộc thế về công tác tại một trạm y tế vùng sâu của Sông Bé.

Anh còn kiêm luôn chức Phó Giám đốc Trung tâm bảo vệ tác quyền âm nhạc Việt Nam-khu vực phía Nam. Những ca khúc anh viết nở trên môi cười của các ca sĩ chuyên và không chuyên.

Đó là niềm hạnh phúc không dễ ai có được. Được rất nhiều bạn trẻ ưa chuộng. Nhưng xem ra Ông Tổ Nghề Y lại thử thách anh quá nhiều. Anh luôn mang theo một túi xách nhỏ đựng máy ảnh. Xin chuyển việc thì chẳng ai cho.

Cái nghiệp của anh là nhạc. Tôi và anh gặp nhau ở những điểm tương đồng vì cả hai đều là thầy thuốc. Giọng nói nhẹ và khẽ. Hàng trăm. Nên vị bác sĩ trẻ thấy mình bị. Niềm tin vào chính bản thân và sự thay đổi của xã hội. Nhẹ nhõm. Công việc mới của anh là nhân viên phòng Tổ chức cán bộ Bệnh viện răng cấm Mặt. Tôi chẳng thấy anh "khoe" bài nọ bài kia.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét