Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Nguồn năng lượng dẫn đầu Võ Nguyên Giáp.

Họ gần gũi nhau trong một biến cố đau thương chung và tự thấy thảy đều là anh em, là người một nhà

Nguồn năng lượng Võ Nguyên Giáp

Những người con đất Việt gần gũi nhau trong một biến cố đau thương chung và tự thấy thảy đều là anh em, là người một nhà.

Nguồn năng lượng đó tỏa ra, có sức hút mãnh liệt. Cả vùng núi Vũng Chùa chứa chan bóng người.

Hãy nhìn sự kiện Đại tướng Võ Nguyên Giáp hơn một tuần qua trong tầng lớp, trên các kênh thông tin trong và ngoài nước thì sẽ cảm nhận được điều này. Dù đã ra đi, nhưng Đại tướng đã tỏa ra nguồn năng lượng kỳ diệu ấy. Ở Hà Nội, Quảng Bình, TPHCM và nhiều địa phương khác, dân chúng cũng thanh minh một tấm lòng như thế. Khác với những thói xấu thường nhật nơi công cộng, đặc biệt là khi có sự kiện tụ hội đông người - những dòng người đến với Đại tướng thật tử tế, nói năng nhỏ nhẹ, cư xử văn minh, một nét đẹp tiềm tàng trong cộng đồng có dịp được tả.

Và thật lạ, cho dù đông đến mấy, xếp hàng nhiều giờ để viếng,chờ đợi suốt buổi để đưa, quần chúng vẫn tự đặt mình trong một thứ tự mà không cần phải ai chỉ huy hay hướng dẫn.

Không thể nói hết giá trị mà Đại tướng đã tạo ra, chỉ riêng điều này cũng thật lớn lao. Hai bên đường, trên các góc phố, trên những nóc nhà, trên các cửa sổ các cao ốc, ở đâu có một khoảng không gian đủ để nhìn thấy linh xa Đại tướng, ở đó có bộ mặt của người dân hướng về một con người. Ảnh: Nguyễn Hải Minh Trên quãng đường dài từ sân bay Đồng Hới đến Vũng Chùa, dân chúng đứng dày đặc, không gian như quánh lại vì quá đông người.

Những dòng người dằng dặc hoẵng Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trung tâm Hà Nội ra sân bay Nội Bài. Nguồn năng lượng đó “vô ngôn” nhưng lại như một lời hiệu triệu đầy quyền năng, tụ họp được dân chúng, quy tụ được lòng dân. Có một nguồn sức mạnh kết đoàn trong nhân dân, một vẻ đẹp Việt Nam ngang hàng với những dân tộc văn minh trên thế giới, nhưng ít có những con người đủ sức dẫn dắt, khai mở, kết nối nguồn sức mạnh ấy như Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Chân Tâm. Quần chúng. Trong lúc nước mắt tuôn rơi vì niềm đau chung đó, mọi người đều mong muốn được đãi đằng tình cảm sẻ chia với người chung quanh.

Hóa ra, không phải người Việt Nam có những điểm “xấu xí” như chúng ta từng nghĩ, mà vì chưa có nguồn năng lượng đủ sức khai khẩn được vẻ đẹp đó mà thôi. Ít ai có thể làm điều không đẹp giữa cộng đồng khi cộng đồng đó đang hướng tới một điều cao đẹp.

Trước một chân dung vĩ đại, con người tự nhiên thấy mình cần phải hành xử đàng hoàng, lịch sự. # Đeo Đại tướng về nơi an nghỉ với vơ tấm lòng thương tiếc và kính trọng.

Ở tầm vóc này, chiều kích này, thì cho dù ai đó có cố tình làm cũng chẳng thể đạt tới được, bởi vì bản thân không chứa đựng nguồn năng lượng đủ sức lay động lòng dân. Chưa kể có nhiều người nhường nhịn nhau, chia sẻ từng chai nước, khúc bánh, cái quạt.

Đại tướng là tâm điểm của tình thương yêu con người, là hình ảnh của sự tận trung với sông núi, là sợi chỉ kết nối tình đoàn kết dân tộc theo đúng ý nghĩa cao cả nhất của hai chữ “đồng bào”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét