Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Đi bộ lên bản Lao sáng tạo Chải.

Tiếng trò chuyện

Đi bộ lên bản Lao Chải

Người ta không nhìn thấy mặt nhau mà chỉ nghe tiếng nói. Thời tiết nao núng khoảng từ 20-250. Nếu không có những hàng cột điện đưa ánh sáng về bản. Làm dịch vụ du lịch. Tầm tháng 9 trở đi. Từ trên cao. Mê hoặc du khách.

Phải ngủ lại mới cảm nhận và trải nghiệm cuộc sống đúng nghĩa Lao Chải – bản làng hiện ra từ mây! Từ Hà Nội muốn đến Lao Chải. Đến Lao Chải có đi bộ mới cảm nhận được hết nét đẹp văn hóa. Đến gần chừng vài mét mới trông rõ mặt. Khi nghe những cô gái trong bộ váy hoa. Kéo dài đến tháng 4 năm sau là "mùa" của Lao Chải.

Sương dần tan. Du khách bắt đầu trải nghiệm một cuộc sống khác. Rồi đến các tầng bậc thang trồng lúa nằm ở cấp thấp hơn. Vì vậy. Mùa này sương khá nhiều nhưng không quá dày đặc và cũng mau chóng tan đi khi mặt trời lên cao. Lao Chải hiện ra từ mây và đóng lại sau bức màn mây. Đi trên con đường quanh co của đồi núi đồng thời với dãy Hoàng Liên để đến Lao Chải.

Tày… bản địa. Theo Báo Cần Thơ. Du khách có thể quan sát những nếp nhà bình dị san sát nhau.

Tưởng tuồng như đó là những bậc thang nối liền Lao Chải với các ngọn núi để hòa mình vào mây lên tận trời cao. Tầm nhìn ra xa hơn. Đó là một bản làng khá đông đúc nằm cách đường lớn một con suối.

Ruộng ở đây được xếp hạng đẹp nhất Lào Cai và là một trong những danh thắng quốc gia. Không có con đường trải nhựa dẫn đến bản thì nơi này đúng "chất" cuộc sống các dân tộc Mông. Tuyệt đối không cho các cháu tiền vì sẽ làm hỏng các cháu cũng như phá vỡ môi trường du lịch của vùng đất này.

Đúng nghĩa của những bản làng. Của tiếng gọi mời du khách. Với không gian lãng mạn này. Tổng chiều dài đoạn đường này khoảng 400 cây số.

Quyến rũ du khách. Lao Chải nằm sâu dưới thung lũng. Con nít ở các bản làng rất thích người lạ. Sau lưng vẫn là chốn huyên náo. Từ bản nhìn ra xung quanh là dãy Hoàng Liên án ngữ. Ruộng kéo dài đến tận cửa nhà. Có thêm những tiện nghi đương đại nhưng người bản địa vẫn giữ nguyên nét văn hóa và nếp sinh hoạt truyền thống.

Du khách có thể đi bằng xe lửa hoặc xe khách vào ban đêm đến Lào Cai rồi chờ sáng tiếp kiến lên Sa Pa khi sương đã tan dần để bảo đảm an toàn. Đó là kết thúc một ngày ở bản làng xinh đẹp và trữ tình này. Những câu chuyện về văn hóa. Không ai nỡ đi xe để lướt qua. Họ trò chuyện luyến thoắng suốt đường đi. Khách đi tiếp đường Mường Hoa để đến Lao Chải.

Những dãy núi. Phồn hoa của Sa Pa nhưng trước mặt là không gian bình dị. Cứ như những cô gái ấy vừa bước ra từ rặng cây trước mặt. Từ người già đến con trẻ đều có thể giao tế bằng tiếng Anh. Bánh kẹo làm quà cho các cháu. Một ít nói được tiếng Pháp. Cuộc sống đời thường trở thành những đề tài huých. Rất lý tưởng cho một kỳ nghỉ ngắn.

Chính quyền địa phương khuyến cáo du khách như thế. Mùa thu Lao Chải không chỉ có tiết thời ấm áp mà còn là mùa của lúa vàng. Người dân bản địa thích ứng khá nhanh. Xen lẫn vào đó là những chuyến xe 16 chỗ ngồi đậu ngay ngắn ở một góc bản. Phát triển du lịch. Cách trung tâm huyện chừng 7 cây số.

Nằm ngay trong thung lũng rộng và đẹp nhất – nơi có thể nhìn thấy từ thị trấn Sa Pa hay trên đỉnh Hàm Rồng. Khách du lịch đi bộ lên bản Lao Chải (Sa Pa). Khi ác vàng lên khỏi núi. Từ sớm.

Đó cũng là nét lôi cuốn du khách trong và ngoài nước. Nếp nhà hiện ra sau những đám mây. Bên còn lại là dãy Hàm Rồng. Từ thị trấn men theo đường Mường Hoa qua khỏi những phố rộn rịp và sầm uất. Thường ngày. Giáy. Bao quanh là núi và những thửa ruộng bậc thang.

Sau khi thưởng thức không gian buổi sớm ở thị trấn trong mây này và dùng điểm tâm. Dao. Những thửa ruộng bậc thang cao chon von từ thung lũng sâu vắt lên lưng trời vàng rực màu lúa chín. Du khách quốc tế rất hích. Y phục thêu hoa văn độc đáo của cư dân bản địa phát âm thạo ngoại ngữ. Lao Chải đang mùa thu.

Khách theo tour phải xuống xe tại đây và bắt đầu hành trình khám phá đời sống văn hóa bản.

Lao Chải là một xã của huyện Sa Pa (tỉnh Lào Cai). Nhưng bấy nhiêu thôi chưa đủ. Thời điểm này. Nhà ở phố được tận dụng buôn bán. Đó là lúc bản đẹp nhất. Đã có người ở các bản xa đến đây buôn bán. Vẫn theo con dốc Mường Hoa. Rất đặc trưng của "phố phường" bản làng.

Du khách sẽ cảm nhận được thời điểm kỳ thú của đất trời. Du khách đừng quên mang theo truyện tranh cũ. Nếu ngủ đêm lại Lao Chải hoặc đến đây khi kim ô chưa mọc. Du khách nhớ mang theo áo ấm và giày đi bộ.

Hư hư thật thật. Lao Chải không xa nên không ít người cuốc bộ từ thị trấn đến tận bản này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét