Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Người phụ nữ Việt mơ đi khắp thế giới.

Chỉ có ngoại ngữ mới giúp ta tiếp cận với thế giới

Người đàn bà Việt mơ đi khắp thế giới

Vẻ hoang vu và bình yên của mảnh đất này đã níu kéo chân người lữ khách, đã đánh thức niềm mê say khám phá trong chị.

Chị cứ cho đi, không tính tình. Khu nhà chị ở là khu dân cư lao động nghèo, không điện, không nước. Mảnh áo sờn vai và đôi dép mòn gót không dám thay, chỉ mong các em được đủ đầy là hạnh phúc lắm rồi. Khi tôi kinh dinh, họ trở thành bạn của tôi, giúp đỡ tôi rất nhiều”.

Chị cùng thảy viên chức và cộng sự của mình đã quyên một số tiền nho nhỏ với mong muốn san sẻ sự mất mát với người Nhật. Còn hương vị món vịt quay mà ba đãi cả nhà sau mỗi tháng lương luôn là hương vị ngon nhất ngự trị trong tâm khảm chị đến giờ. Những bữa cơm độn toàn khoai và rau cũng phải nhường hết cho những đứa em. Không nhận mình thành công, chị chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là kết quả của việc cho và nhận.

Dù mấy chị em chị đều học rất giỏi, không phải đóng tiền học phí nhưng cảnh nghèo của gia đình khiến chị ray rứt.

Búp bê hay những chiếc xe bằng nhựa là món đồ chơi xa xỉ mà mấy chị em chị không bao giờ dám ước mong.

Tre dịu dàng nhưng vững chãi, hòa cùng sóng biển xanh như gừng cay muối mặn cùng chúng tôi qua bao thăng trầm”. Chị Ngô Thanh Loan và NTK Võ Việt Chung trong sự kiện Blue Ocean World Trong ký ức tuổi thơ của mình, chị còn nhớ như in những chiều hai chị em đi khiêng nước.

Chị xác định chỉ có học mới thoát nghèo, nên sau khi tốt nghiệp đại học, chị tiếp tục đăng ký học quản trị kinh doanh, học thêm tiếng Pháp… dù học ở ngành nào, chị cũng đạt được thành tích học tập đáng nể. Hạnh phúc khi được hy sinh Chị Ngô Thanh Loan - bà chủ khu nghĩ dưỡng Bamboo Village - bắt đầu câu chuyện bằng những giây khắc trầm tư về tuổi thơ khốn khó.

Chị kể cho tôi nghe câu chuyện về những người Nhật phải chịu trận sóng thần lịch sử năm 2011. Nhưng để chia sẻ được với người khác, bản thân mỗi người phải chịu mở lòng, thấu hiểu.

Làng tre không còn là quán trọ cho những lữ hành dừng chân mà là nhà, là nơi cho những ai muốn hòa mình vào tự nhiên và sống cùng với tình ái lãng mạn của Tre & Biển.

Với biển, chị nuốm làm sạch môi trường, để biển lại mang về cho chị, những người dân làng chài và cả những du khách nguồn cảm hứng để sống và làm việc có ích. Thế là một buổi trình diễn nghệ thuật Việt – Nhật diễn ra với bít tất tình cảm bạn bè sâu sắc, được những người bạn Nhật đánh giá rất cao. Dựa vào đức tính hy sinh sẵn có, chị miệt mài với hành trình chông gai của mình, im lặng, nạm và hướng đến mục tiêu đã định.

Những ngày đi làm thêm hay đi học không có chút tiền dằn túi, những ngày phải nhường từng miếng cơm manh áo cho đàn em là thời kì để chị rèn luyện và ước mong.

Tôi vừa học vừa làm thêm, không thể bỏ cuộc chỉ vì cảnh nghèo khó”. Tất tật mọi người phải lấy nước ở bể công cộng. HCM), khoa ngữ văn Anh.

Vì chỉ có học mới đổi thay cuộc thế. Tôi học một cách say mê, với ngành mình đã chọn”. Chị kể: “Tôi may mắn được làm việc trực tiếp với những nhà quản lý cao cấp của các tập đoàn lớn trên thế giới nên tôi học hỏi ở họ rất nhiều về cách quản lý, ý kiến kinh dinh, chiến lược phát triển… Những nhà quản lý cấp cao luôn có tầm nhìn tuyệt trần

Người đàn bà Việt mơ đi khắp thế giới

Chị học giỏi cả tiếng Anh lẫn tiếng Nga (ngoại ngữ phụ), mong ước lớn nhất là mở toang cánh cửa của thế giới, xúc tiếp với tri thức.

HCM, nơi xưa kia toàn những ao rau muống và đầm lầy, ba là công chức, mẹ làm nội trợ nên chị quen cảnh thiếu trước hụt sau của cả gia đình có tới 6 anh chị em. Sinh ra và lớn lên ở Q. Chị đắn đo giữa đi học hay nghỉ ở nhà phụ giúp ba mẹ.

Chị bắt đầu bằng việc dự một khóa học quản lý về nhà hàng khách sạn tại Mỹ, rồi chị vừa làm vừa học từ thực tế, cứ sai tới đâu chị sửa tới đó để tự hoàn thiện mình.

Đến hiện giờ tôi hiểu lời khuyên của cô luôn đúng. "Khó khăn lớn nhất trong cuộc thế làm kinh doanh của tôi là làm sao thành công nhưng không làm tổn thương người khác" - Chị Ngô Thanh Loan nói. Hai chị em chị ốm yếu nên mỗi đứa gánh một đầu, lếch thếch cả một quãng đường dài mới mang được một thùng nước về. Chị nghĩ: “Cứ cho đi rồi ắt sẽ nhận về, cho đi nụ cười bạn sẽ nhận về nụ cười”.

Chị kể: “Hồi đó, biết tôi có ý định nghỉ học, cô giáo chủ nhiệm đã khuyên nhủ, cổ vũ tôi phải núm. Chị Ngô Thanh Loan tâm tư: “Với tôi, làm từ thiện không chỉ là sẻ chia cho người ta tấm áo, miếng cơm, mà làm từ thiện còn là cách để tôi tiếp thêm nghị lực, thèm khát và niềm tin yêu vào cuộc sống của những mảnh đời chẳng may sinh ra đã bất hạnh”.

Nhìn bạn bè được ba mẹ đưa đến trường bằng xe hơi, khát vọng làm giàu trong chị trỗi dậy. Chị nói trong bài phát biểu của mình nhân kỷ niệm 15 năm thành lập Bamboo Village: “Tôi học được nhiều điều hay lạ ở những nơi đã đi qua, và càng tin vẻ đẹp đặc biệt của tre sẽ là chất liệu chính cho khu nghỉ mát độc đáo của chúng tôi. Với những con đường nhỏ rợp bóng tre xanh ở Bamboo Village, vẻ đẹp Việt Nam hòa mình vào tiêu chuẩn quốc tế.

Thời gian đầu còn khó khăn, cơ sở chưa khang trang, viên chức chưa chuyên nghiệp, du khách chưa biết đến… thay vì cắt giảm nhân sự, chị dành thời gian huấn luyện hoặc gửi viên chức đi dự các khóa đào tạo ở các trường đại học và trung cấp về nghiệp vụ khách sạn và du lịch để chuẩn bị cho thời gian phát triển. Tình yêu lãng mạn của Tre & Biển Vào mùa thu năm 1998, du khách Thanh Loan có dịp dừng chân tại làng chài Mũi Né, Bình Thuận.

Dâu rượu (Dòng Đời). Tối tối mấy chị em nằm chung một giường, đùa nhau cười rúc rích rồi ngủ lúc nào không hay. Bình Thạnh, TP. Chị tâm tình về lý do chị chọn học ngành tiếng Anh: “Với tôi, Anh văn không phải là một môn học, mà nó là phương tiện giúp tôi mở mang kiến thức, tiến gần hơn đến những điều mà tôi chưa khám phá được. Tuy nhiên, với chị học thức tại trường chỉ là tri thức nền móng, còn học ở trường đời mới giúp chị đạt những bước ngoặt thành công như ngày hôm nay.

Nhưng bằng cách nào bây giờ? Vì chính phủ Nhật lo cho cư dân của họ rất chu đáo, thực phẩm hay thuốc men đều không thiếu. Hàng loạt đội ngũ viên chức do chị đào tạo đã tìm một công việc thích hợp hơn, chị mừng cho họ, để chị lại tiếp độ và huấn luyện những người mới.

Tốt nghiệp phổ quát, vì phải mưu sinh nên chị chọn học tại chức tại trường Đại học Văn Khoa (nay là Trường ĐH Khoa học tầng lớp và nhân Văn TP. Chị tâm tình: “Hồi làm bên Đoàn Thanh niên, tôi chỉ sợ nhất một điều là xe đạp bể bánh dọc đường, vì tôi không có đủ tiền vá xe”.

Trên bãi biển thiên đàng, chị cùng các cộng sự bắt tay xây dựng 14 bungalow bằng tre đầu tiên. Cuộc đời con người là một vòng tròn, chị nói: “Khi nghèo người ta nghĩ đến chuyện ăn, chuyện mặc; khi có đủ ăn, mặc người ta nghĩ đến đời sống tinh thần; khi đủ đầy, người ta nghĩ đến chuyện san sớt”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét