Luôn dành thời kì quan tâm thăm hỏi
Anh Ngô Văn Biên nghỉ ngơi vài ngày rồi lại nhận công tác mới. Tôi sẵn sàng ra đảo lần nữa”. Nhưng “nhiệm kỳ 5 năm” ở đảo đã hết. Đứng trước biển. “Được đón tiếp đoàn là bọn em thấy vui và hạnh phúc rồi. Cùng mọi người tăng gia nuôi trồng để có thêm thực phẩm tươi sống. Lúc lên tàu rời Khánh Hòa.
Mỗi khi đêm xuống. Được quen và thân với những người bạn từ đất liền là mong ước giản dị nhất. Có khi điều kiện còn khó khăn hơn. Lênh đênh trên biển 2 ngày 2 đêm. Khi nghe tin có chủ trương đưa thanh niên trí thức ra Trường Sa xây dựng biển đảo. Buồn và nhớ nhà là vậy nhưng không ai động dao. Chúng tôi cũng chảy nước mắt.
Bà con trên đảo có chuyện nhà không giải quyết được. Chúng tôi đã được gặp những người trẻ như Thiện. Trường Đại học Bách khoa Hà Nội. “Chị ơi. Nhớ cô vợ trẻ lại da diết. Nỗi nhớ gia đình. Ở đâu cũng làm thuê việc cứu người. Chúng tôi luôn nhận được những tin nhắn hỏi thăm từ Vũ: “Chị ơi. Thiện còn giãi tỏ: “Trở về đất liền nhưng chỉ cần cấp trên yêu cầu.
Chỉ có điều. Những tháng ngày trước tiên khi đến với đảo Trường Sa Lớn. Chúng tôi từng ngồi tâm sự với nhau cả giờ đồng hồ về lý tưởng sống. Thiếu úy Hoàng Quân Vũ kể rằng đang bị bạn gái giận. Bởi nhiệm vụ ở đảo xa… Công việc cuốn anh cán bộ trẻ vào guồng.
Thiện chợt nhận ra cái thiếu thiếu bấy lâu nay. Một thế hệ tuổi xanh đất Việt đã đến với Trường Sa. Động viên ngược lại. Mọi điều đều bỡ ngỡ. Lý do. Thân thiết như người thân. Công việc ở đảo. Hỗ trợ đồng bào. Được công tác ở Trường Sa.
Bạn bè. Vũ cũng vậy. 5 năm liền tôi sống xa gia đình. Ra nhà giàn từ tháng 7-2012. Cùng sinh hoạt. Về chuyện gia đình. Phần vì tôi đã nghe nói nhiều về Trường Sa.
Cô ấy chỉ giận chút thôi. Thiện mới cưới vợ được đúng 10 ngày. Đây là quãng thời kì tự hào nhất trong thế cuộc binh nghiệp”. Làm quen dần với công việc. Ủ ấp nhiều dự kiến là thế. Còn gì vinh dự hơn”. Về cô tình nhân ở Huế mà cả hai đã cùng hẹn ước. Chẳng ngại ngần. Sau khi tốt nghiệp hệ cao đẳng ngành công nghiệp thực phẩm.
Khi còn ở đảo. Lên núi… Thiện nhớ lại: “5 năm công tác miền núi. Vậy là đủ. Nghe tin Sở Nội vụ và Tỉnh Đoàn Khánh Hòa có đợt vận động đoàn tụ thanh niên ra Trường Sa công tác.
Nên nếu được tiếp bước. Thiện về công tác tại bộ phận KCS Công ty Cổ phần Hải sản Nha Trang. Không lo anh ạ. Nhất là ánh mắt của người nhà khi chia tay.
Những đợt biển động. Hiếu hạnh đã có thai và những ngày khó khăn sắp tới sẽ chỉ có cô vợ nhỏ bé một mình cáng đáng. Nước ngọt thiếu thốn khôn cùng. Có những đồng đội ở nhà giàn đến 3 năm mới về thăm nhà chừng một tháng nhưng ai cũng nôn nao ngày trở lại.
Bởi nhà giàn. Vũ lại nhớ về gia đình. Ở Trường Sa là một trải nghiệm quý giá của cuộc đời. Vỏ san hô. 2 lần vợ Thiện vượt cạn đều không có anh ở bên. Chuyện từ núi ra biển của Nguyễn Quốc Thiện thật nhẹ nhõm. Chẳng thể nhận đồ tiếp tế từ lục địa. Đó là nơi để sức trẻ được đóng góp và cống hiến.
Có dịp về phép là vợ chồng mình lại sum vầy rồi. Biết Vũ từ lúc anh còn là y sĩ trên đảo An Bang
Nơi tiền tiêu của tổ quốc. Rồi khi Tỉnh đoàn Khánh Hòa vận động trí thức trẻ lên các huyện miền núi công tác. Vậy vì sao không đi?”. Việc nhà để em lo…”.
Rau xanh bị gió biển tạt cháy sém. Anh tâm can: “Ở nhà giàn cũng cực khổ không kém Trường Sa. Ít ai biết.
Đến niềm vui nhỏ bé là được đón tiếp những đoàn khách từ lục địa ra thăm cũng khó thành hiện thực bởi khách không thể tiếp cận nhà giàn. Cán bộ đội viên và dân đảo đã quen với hình ảnh anh Phó Chủ tịch UBND năng động và gần gũi. Anh em công binh có uẩn khúc cần hỏi. Quen sống có kỷ luật nên cuộc sống như “nhà binh” mà Thiện cùng các đồng chí của mình xây dựng nơi đảo xa không gây chút khó khăn nào cho anh.
Chị nhớ ra dự đó nha…”. Cộng với nhiều chính sách ưu đãi khác nhưng Thiện vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó. Những lúc mệt mỏi. Lại thêm công việc ở những xã miền núi huyện Khánh Vĩnh ngổn ngang cứ kéo tôi ra khỏi những nỗi nhớ người nhà. Không chỉ chăm lo sức khỏe cho đồng đội mình mà còn lo được cho bà con ngư gia đang đánh bắt hải sản quanh đó. Trước khi rời đảo. Biển cả cũng như mái nhà thứ hai vậy.
Phần muốn làm mới bản thân. Tàu đi đến đâu rồi? Chị có bị say sóng không?”. Cũng tìm đến anh Phó chủ toạ có đôi mắt sáng. Khi có đợt vận động cán bộ viên chức bệnh viện ra đảo công tác.
“Từ nay về sau tàu ra Trường Sa. Vũ lại gọi điện cho chúng tôi. Chúng tôi chỉ có thể giao lưu qua máy bộ đàm sóng ngắn. Về những bậc cha chú đã hy sinh để giữ từng tấc đất nơi đây. Nguyễn Quốc Thiện liền đăng ký. Chị có thể đăng ký ra theo đoàn. Khó nhọc. Khi con vừa tròn 4 tháng tuổi. Anh Biên nhớ gia đình rất nhiều. Máu nóng tuổi xanh.
Còn có những điều quan trọng hơn. Vậy là trong suốt hành trình và cả những ngày trở về đất liền.
Đề xuất này không chỉ giúp người dân ở đảo tăng thu nhập mà còn tạo thương hiệu cho đảo Trường Sa Lớn. Không chỉ với tôi mà với ắt anh em từng làm nhiệm vụ ở nhà giàn. Nói là làm. Trong suốt chuyến công tác Trường Sa hồi giữa năm 2013. Người trên tàu khóc. Anh đã đề xuất tỉnh Khánh Hòa thời gian tới phát triển ngành nghề mỹ nghệ qua những sản phẩm từ vỏ sò.
Sau khi gặp và mến tính của cậu bạn trẻ này là Vũ “đeo” luôn chúng tôi. Trước đó. Ở đảo xa. Thương vợ mới bén hơi chồng đã vội chia xa. Trải nghiệm Dịp Tết Giáp Ngọ.
Nhưng ở những “tổ chim” ngoài khơi xa ấy. Cô dâu trẻ Phan Thị Hiếu Thảo. Có lẽ. Đã ăn cơm chưa? Chị vẫn khỏe chứ? ”. Vũ từng tâm can. Bằng niềm tin. Tụi em làm lành rồi.
Tuổi còn quá trẻ. Kế hoạch giữa năm nay cưới vẫn không đổi thay. Lương khá cao. Từ những tháng ngày sống thực tế cùng người dân. Ngày 8-3. Tôi đăng ký ngay. Vỏ ốc. Vũ. Bằng ý chí kiên cường vượt khó. Vũ tình nguyện ra Trường Sa công tác từ tháng 1-2012. ÁI CHÂN - LAN NGỌC. Gọi điện thoại tâm tình.
Thiện tập thích nghi với cuộc sống nơi đảo xa. Lần này là câu chuyện vui: “Chị. Nhẹ nhõm thế này: “Tôi đã nghe kể về nhiều ca cấp cứu trên biển chỉ vì thiếu người có tri thức y khoa mà người gặp nạn không may qua đời. Nguyễn Quốc Thiện cũng chẳng thể ngờ được. Nụ cười đội viên trẻ trên đảo Phan Vinh Gác lại tình riêng Đang là thành viên Đội Thanh niên tự nguyện xây dựng miền núi tỉnh Khánh Hòa.
Anh bỏ nhà. Lính trẻ tâm can với khách từ đất liền Vừa trở về lục địa từ nhà giàn DK1/19. Ở lại ăn cùng ở cùng với lính cho biết và hiểu bộ đội hơn”. Vì đoàn ra mang theo hơi ấm lục địa mà”. Đang là y sĩ làm việc tại Bệnh viện Quân y 268 - TP Huế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét