Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Người thêm mới vào già. người khiếm thị và chuyến xe đêm.

Một phần là những người dân địa phương trở lại thành phố làm việc sau chuyến thăm nhà ngắn ngủi.

Tối chủ nhật. Hay gần hơn cả là câu chuyện quên thân mình để cứu một em bé 5 tuổi khỏi chết trôi tại miền Bắc nước ta.

Tôi không dám mong sờ soạng người già. Người khuyết tật. Tôi nghe tiếng lẩm bẩm gì đó của chàng trẻ trai và bước chân lảng đi. Lẫn trong đám đông đang chen lấn để tìm số ghế. San sớt với tất cả những khó khăn có thể xảy ra trong cuộc sống. Bão lũ. Bến xe Thành Bưởi tuyến Đà Lạt - Sài Gòn đông lạ. Có nhẽ một phần khách du lịch lên nghỉ ngơi cuối tuần.

Với sự tương trợ của chiếc máy trợ thính. LÊ DƯƠNG THỂ HẠNH. Ba mẹ tôi - hai người già tầng 70 tuổi - vẫn đang loay hoay tìm chỗ cho tôi. Không thấy đường. Chân không đi lại được nên việc chuyển di là cả vấn đề. Gọi bằng cháu thì người kia chắc trạc tuổi tôi. Tôi đã từng được thầy cô dạy tinh thần viện trợ người già. Đây rồi. Người khuyết tật sẽ nhận được sự trợ giúp của cộng đồng.

Mặc cho bà cụ ngoài 70 bối rối vì bản thân không leo được lên ghế ở tầng trên. Tại những nơi công cộng. Cháu đổi giúp bác chỗ cháu đang ngồi được không?”. HCM thì tôi nghe giọng mẹ tôi. Đã tìm được ghế của tôi. Tai kém. Đói kém như nhau. Chắc mẹ muốn xin đổi chỗ với ai đó. Mọi người đều khó khăn.

Đáp lại mẹ. Dẫu trong tình cảnh thiên tai. Yên tâm ngồi vào vị trí của mình với ý định làm một giấc ngon lành đến TP. Thỉnh cầu: “Bác bị đau khớp và thoái hóa cột sống nên không lên cao được. Nhưng vẫn còn đó những hình ảnh trật tự xếp hàng nhận đồ cứu trợ.

Căn do tôi là người khuyết tật nặng. Ba mẹ cũng xếp đặt cho tôi một chỗ an toàn.

Trong hoàn cảnh như vậy. Dù đó là khó khăn của ta hay của người. Nhưng bạn ơi! Hãy mỉm cười và dang rộng vòng tay yêu. Và sau những nặng nhọc đến toát mồ hôi. Bạn ơi! Mỗi ban mai thức dậy là một ngày mới để được thương xót và san sẻ. Dù đó là những việc rất nhỏ. Không lẽ bạn trẻ nọ chưa từng được học những điều đó? Chợt tôi nghĩ ở những nước phát triển. Ngoài 20. Trẻ con.

Dù là con nhưng là người khuyết tật như tôi có thể làm được gì để giúp mẹ ngoài việc nuốt nước mắt vào trong? Tôi còn nhớ rất rõ khi chưa trở nên người khuyết tật do chứng bệnh u não. Tôi thấy xót xa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét